25/04/2017

Bài học Đồng Tâm

Nguyễn Quang Dy

“Cách mạng không phải là một bữa tiệc - Revolution is not a dinner party” (Mao Trạch Đông).

Sau một tuần hai bên cầm cự đối phó lẫn nhau (standoff), Chủ tịch Hà Nội đã xuống Đồng Tâm gặp dân đối thoại (chiều 22/4/2017) để tháo gỡ vụ khủng hoảng con tin đã làm dư luận cả nước nín thở theo dõi. Bi kịch Đồng Tâm do tranh chấp đất đai đã kết thúc có hậu (happy ending) như “quả bom nổ chậm” được tháo ngòi nổ, làm hai bên thở phào nhẹ nhõm. Phương án hòa giải ôn hòa đã thắng xu hướng bạo lực cực đoan, trong bối cảnh chính trị nhạy cảm hiện nay. Đồng Tâm đã trở thành biểu tượng người nông dân bị dồn đến bước đường cùng, buộc phải đấu tranh sinh tồn, và đi vào lịch sử như một “Ô Khảm” của Việt Nam. Đã đến lúc người Việt hãy vắt tay lên trán để rút ra bài học nhãn tiền: đổi mới hay là chết?

Đối thoại ôn hòa để xử lý khủng hoảng

Trong bất kỳ cuộc khủng hoảng nào, hai bên cần những cái đầu khôn ngoan và ôn hòa được tín nhiệm và ủy quyền đứng ra cầm chịch dẫn dắt cuộc chơi. Cụ Lê Đình Kinh (lãnh đạo tinh thần của dân Đồng Tâm) và ông Nguyễn Đức Chung (Chủ tịch Hà Nội) đã nổi lên như hai ngôi sao trên màn hình radar, đại diện cho đối thoại ôn hòa, có vai trò chính góp phần thành công bước đầu. Chúng ta hãy cám ơn họ như các “anh hùng hòa giải”.

Kẻ gieo rắc sợ hãi cũng biết sợ hãi

Vũ Đông Hà

(Dân Làm Báo)

Ngày 4 tháng 6 năm 1989, quảng trường Thiên An Môn nhuộm máu. Quân đội và xe tăng được lệnh của lãnh đạo Đảng CSTQ xả súng vào quần chúng. Trong suốt gần 7 tuần lễ trước đó, bắt đầu từ 15 tháng 4, nửa triệu người dân Trung Hoa, phần lớn là sinh viên, đã vượt qua sợ hãi để làm người tự do đúng nghĩa tại quảng trường có hình chân dung vĩ đại của Mao. Cả ngàn thanh niên thiếu nữ đã chết. Họ đã thắng nỗi sợ hãi nhưng bị dẹp tan trong máu và nước mắt vì một điều đơn giản: họ đã đẩy một guồng máy cai trị tàn ác vào vị trí đường cùng khi thiểu số lãnh đạo và tập đoàn thừa hành của guồng máy ấy chưa biết sợ; vẫn còn những cái đầu điên cuồng tuân lệnh và những ngón tay chưa biết run bấm vào cò súng.

Coi chừng bộ máy tử hình ở Việt Nam

David Hutt

Vũ Quốc Ngữ dịch

Vào một ngày thứ Năm trong tháng 7 năm 2013, Barack Obama và người đồng nhiệm Việt Nam của ông, Trương Tấn Sang, ngồi ở Phòng Bầu Dục để thảo luận về Thomas Jefferson. Sang đã trưng ra tại cuộc họp lịch sử này giữa hai người đứng đầu hai quốc gia bức thư Hồ Chí Minh đã cử Harry Truman, trước Chiến tranh Việt Nam nhằm tìm kiếm hợp tác với Hoa Kỳ. Những lời nói của ông Hồ, Obama nói, “được truyền truyền cảm hứng bởi những lời của Thomas Jefferson”. Trong thực tế, khi Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập năm 1945, ông ta đã bắt đầu bằng một trích đoạn trong Tuyên ngôn Độc lập của Mỹ mà tác giả của nó chính là Jefferson.

Trong khi chuyến thăm Nhà Trắng của Chủ tịch nước Việt Nam là một dịp để phản ánh lịch sử, thì đây là điều thực sự quan trọng. Thật vậy, ngoại giao và thương mại là những điểm chính, báo hiệu sự bắt đầu của một mối quan hệ tăng cường giữa hai quốc gia. Tuy nhiên, Tổng thống Mỹ ít nhất đã đề cập đến hồ sơ nhân quyền của Việt Nam.

“Tất cả chúng ta phải tôn trọng các vấn đề như tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, tự do hội họp. Và chúng tôi đã có một cuộc nói chuyện rất thẳng thắn về cả tiến trình mà Việt Nam đang làm và những thách thức vẫn tồn tại”, Obama nói sau cuộc họp. Bình luận duy nhất của Sang là giữa hai người còn “có sự khác biệt về vấn đề này”.

Nền báo chí KHUYẾT TẬT Việt Nam

Lê Mẫn

(VNTB)

Đó là nền báo chí Việt Nam dưới sự chỉ đạo, định hướng của nhà cầm quyền cộng sản khiến những thông tin trên mặt báo lệch lạc, sai sự thật, còn người làm báo mang tiếng là dân “trí thức” nhưng lại làm việc không khác gì những người thiếu nhận thức, thiếu lương tri…

Báo chí dưới sự cai trị của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam là một nền báo chí méo mó, nửa báo chí nửa “công văn” khi đưa thông tin theo “định hướng”. Nền báo chí sống nhờ dân nhưng lại phục vụ cho nhà cầm quyền… nói đúng hơn thì đây là một nền báo chí khuyết tật, tờ báo, người làm báo chưa hiểu hết nghĩa thật sự của cụm từ Báo chí, truyền thông là gì.

Cái bẫy

Ngô Thị Hồng Lâm

Ngày xưa nghe ông nội tôi kể chuyện thời Pháp còn cai trị nước ta, chúng thường sử dụng những kẻ lười biếng lao động, cờ bạc, hút thuốc phiện vào những việc rình mò trong làng xóm, rồi về báo cáo với chúng thường ngày.

Những kẻ đó dân ta thường gọi là “mật thám”. Kể cả chúng còn đạo diễn cho những kẻ tự nguyện làm “mật thám” lén bỏ vào trong nhà người nào mà chúng muốn sinh sự những thứ quốc cấm như: rượu quốc lủi, thuốc phiện, hay vài tờ bạc giả. Lén lút làm xong báo với chúng để chúng ập đến xét nhà chộp lấy những thứ ấy, thế là chủ nhân kể như rũ tù với thực dân Pháp.

Vừa qua “cái bẫy” cũ mèm này lại được dùng lại nhằm hãm hại anh Lưu Văn Vịnh và Nguyễn Văn Đức Độ với tội danh theo Điều 79 “Âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân”. Nếu như cái tin nhắn mà “thuộc cấp” báo cáo với “thượng cấp” không gửi nhầm sang FB của phóng viên Nghê Lữ, thì hẳn việc tố cáo của những người biết rõ đầu đuôi sẽ bị hỏi vặn lại rằng: bằng chứng đâu???

Hậu Đồng Tâm và rúc gối dư luận viên

Phạm Chí Dũng

Một cảnh sát cúi đầu cám ơn dân Đồng Tâm sau khi được thả ra hôm 22 tháng Tư. (Hình: REUTERS)

Có ‘bàn tay’ của thế lực thù địch nhúng vào vụ nổi dậy của nông dân Đồng Tâm không?

Phạm Viết Đào

“...Trong quá tình thực hiện nhiệm vụ chúng tôi luôn quán triệt cho cán bộ chiến sĩ luôn chấp hành tốt điều lệnh của công an nhân dân: Đối với tội phạm thì phải tấn công đến cùng, truy bắt đến cùng, đối với nhân dân thì luôn phải hòa đồng, giúp đỡ nhân dân!”

Bà con Đồng Tâm nên mời Thượng tá Nguyễn Ngọc Mễ về làm công dân danh dự của xã vì: ông đã quán triệt cho binh lính dưới quyền hòa đồng với bức xúc của người dân!

Hậu Đồng Tâm trong bóng đêm & rắn rết

S.T.T.D. Tưởng Năng Tiến

Sẽ còn nhiều “lươn lẹo”, “mưu mẹo” ở Đồng Tâm.

GS. Tương Lai

Ngay sau biến động Đồng Tâm, vài trang mạng (Đàn chim Việt, Vấn đề ...) đã đăng lại “Báo cáo về vụ nổi dậy ở Thái Bình” của GS. Tương Lai - khi ông còn đảm nhiệm chức vụ Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam. Đây là một tập tài liệu khả tín, khách quan - dài 53 trang - với phần kết luận hơi (bị) lạc quan:

“Sự kiện Thái Bình, nếu với cái nhìn tỉnh táo, sẽ là một cơ hội để chúng ta có thể nhìn rõ thực trạng chính trị, xã hội, kinh tế, văn hóa của nông thôn nước ta, do vậy mà có những chủ trương đúng sách lược đúng, đưa nông nghiệp và nông thôn đi vào sự nghiệp công nghiệp hóa và hiện đại hóa”.

Hai mươi năm sau, trong một cuộc phỏng vấn dành cho Khánh An (VOA) vào hôm 17 tháng 4 năm 2017, GS. Tương Lai - tiếc thay - đã không còn giữ được sự lạc quan và niềm hy vọng (“có những chủ trương đúng sách lược đúng”) như hai thập niên trước nữa. Ông buông thõng: “Sẽ còn nhiều ‘lươn lẹo,’ ‘mưu mẹo’ ở Đồng Tâm”.

Những sự hy sinh không được công nhận

Lan Hương, phóng viên RFA

Bà Bùi Hằng trong một lần biểu tình chống Trung Quốc. AFP photo

Những người phụ nữ bất đồng chính kiến hay những người đấu tranh vì dân chủ nhân quyền ở Việt Nam phải hi sinh rất nhiều trong đời tư và có những đóng góp lớn lao cho cộng đồng, xã hội. Tuy nhiên, những đóng góp của họ chỉ được một bộ phận xã hội nhất định công nhận, còn ngoài ra bị tảng lờ trong các sự kiện trao giải, vinh danh của nhà cầm quyền.

Lứa sinh viên chuyển tiếp chế độ: Một thời ‘ấu trĩ tả khuynh trong sáng’

Kiều Phong

Hồi đó, ông Lý Chánh Trung - giáo sư ở Văn khoa nói lần đầu tiên trong đời đào 1 mét khối đất thì thấy mình vĩ đại ghê lắm!!!

Quân Bắc Việt đánh vào Đà Nẵng, đánh lên Ban Mê Thuột, nhưng sinh viên ở Sài Gòn vẫn đi học bình thường. Cho đến một hôm, bỗng tự nhiên nghe thấy bom nổ, mấy ông thầy nháo nhác đi về, lái xe hơi chạy về nhà. Hóa ra hôm đó là ông Nguyễn Thành Trung (phi công) ném bom Dinh Độc lập.

Hồi đó có một ông giáo sư dạy triết học Phương Đông là thầy Nguyễn Duy Cần, bây giờ sách vở của ông có in lại một ít như Thuật yêu đương, sách Học làm người, vân vân, nói như đinh đóng cột rằng các nước lớn dụng thuyết an dân lên Việt Nam, đại khái là miền Nam giữ được từ Nha Trang vào. Nhưng sau đó mọi thứ đã cho thấy ngược lại. Quân đội Bắc Việt thống nhất đất nước, sự kiện 30 tháng Tư khung cảnh hôm ấy cho đến nay chưa có phim nào dựng lại, đó là một khung cảnh vừa bi tráng và vừa đặc biệt rất khó tả. Lúc đó máy bay trực thăng của Mỹ, loại máy bay đó rất to của Hải quân Mỹ, bay từ Hạm đội 7 ở ngoài biển vào. Ngày hôm đó máy bay đầy trời, đi vào lấy người, chở những người di tản đi. Máy bay bay khắp bầu trời Sài Gòn, sau đó quân đội của Sài Gòn ở những vùng xung quanh rút vào, họ vừa đi vừa bắn súng loạn xạ, sau đó mới gửi quần áo xuống, quăng đầy đường. Lúc đó anh nào tham lam có khi kiếm được nhiều tài sản lắm, ví dụ như thời đó xe Honda được bỏ lại đầy ngoài đường. Sau đó thì đất nước bước sang một cuộc sống mới. Sinh viên Sài Gòn có những người chưa hiểu gì về cách mạng, cũng không dính líu gì đến chế độ cũ, nhiều anh chị còn có bố mẹ có cảm tình với cách mạng. Tâm trạng của một số thanh niên mới lớn ấy, thành thực mà nói, chẳng khác nào được sinh lại một lần nữa.