28/03/2017

Cảng Quy Nhơn được bán như thế nào?

NHÓM PHÓNG VIÊN

(NLĐ) Quá trình cổ phần hóa và thoái toàn bộ phần vốn nhà nước tại cảng Quy Nhơn diễn ra nhanh đến bất thường. Kết cục là khối tài sản đồ sộ của cảng này rơi vào tay một doanh nghiệp với giá chỉ vài trăm tỉ đồng.

Theo chỉ đạo của Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ Trương Hòa Bình, trong những ngày tới, đoàn công tác của Thanh tra Chính phủ sẽ vào Bình Định để thanh tra toàn diện việc cổ phần hóa (CPH) cảng Quy Nhơn. Kết quả thanh tra báo cáo Thủ tướng Chính phủ trước ngày 1-7-2017.

Tài sản đồ sộ, định giá 404 tỉ đồng

Cảng Quy Nhơn được hình thành năm 1976 do Cục Đường biển (Bộ Giao thông Vận tải - GTVT) quản lý. Đến năm 1993, Bộ GTVT quyết định thành lập doanh nghiệp nhà nước (DNNN) Cảng Quy Nhơn. Năm 2009, cảng trực thuộc Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines), đổi tên là Công ty TNHH MTV Cảng Quy Nhơn. Tháng 7-2013, Vinalines phê duyệt phương án CPH, chuyển Công ty TNHH MTV Cảng Quy Nhơn thành Công ty CP Cảng Quy Nhơn (QNP).

Trước khi CPH, cảng Quy Nhơn là một trong những cảng tổng hợp quốc gia, đầu mối khu vực loại 1 của nhóm cảng biển Nam Trung Bộ với hệ thống 20.960 kho, 48.000 m2 bãi chứa container. Cùng với đó, cảng có trụ sở làm việc 3 tầng đồ sộ, hàng chục gian nhà ở và hơn 300.000 m2 đất các loại ngay trong nội thành Quy Nhơn dưới hình thức thuê đất 50 năm hoặc giao đất không thu tiền sử dụng đất.

clip_image002

Quá trình cổ phần hóa cảng Quy Nhơn có nhiều bất thường Ảnh: ANH TÚ

27/03/2017

Nhiều giới ở Việt Nam tiếp tục chết dần, chết mòn vì FTA

Người Việt

clip_image002

Gian hàng bán trái cây trong một ngôi chợ ở Hà Nội. Trái cây Trung Quốc, Thái, Úc, New Zealand tràn lan nên nhiều nơi khiến nông dân Việt Nam phải đổ rau, củ, trái cây cho bò ăn. (Hình: Getty Images)

Bối cảnh hội nghị Trung ương 5 khác với đại hội 12 ra sao?

Lê Dung / SBTN

clip_image002

Ảnh: Báo Dân Sinh

Bằng vào bầu không khí “thi đua tố cáo” trên mạng xã hội và cả trên mặt báo nhà nước từ tuần đầu tháng Ba năm 2017 đến nay, có thể nhận ra hơi thở hầm hập của Hội nghị Trung ương 5 Đảng CSVN đang đến rất gần để phả rát gáy chính giới.

Chính sách đất đai sẽ ly khai ‘định hướng xã hội chủ nghĩa’

Người Việt

clip_image002

Người nông dân ở Việt Nam lao động cật lực nhưng càng ngày càng nghèo. (Hình: Getty Images)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) - Thủ tướng Việt Nam, ông Nguyễn Xuân Phúc vừa thừa nhận: “Cần phải điều chỉnh quy mô sản xuất bằng cách mở rộng hạn điền một cách phù hợp”. “Hạn điền” vốn là một phần quan trọng của “định hướng xã hội chủ nghĩa”.

Việt Nam sau bước ngoặt Formosa (kỳ 1, 2, 3, 4)

nguyenvubinh’s blog

Sắp tới ngày 06/4, tức một năm sau sự cố Formosa xả thải gây ra việc hủy hoại môi trường biển Việt Nam, làm hàng loạt cá tôm chết dọc bờ biển miền Trung và các tỉnh lân cận. Đến ngày hôm nay, chúng ta có thể có một đánh giá, một cái nhìn toàn diện về sự kiện này. Chúng ta không biết được, tương lai của đất nước, của dân tộc sẽ có mối liên hệ nào với sự kiện này, nhưng sự kiện này đã cho thấy nó là một bước ngoặt của Việt Nam trên nhiều phương diện.

1. Tại sao nói Formosa là bước ngoặt của đất nước

Trước hết, sự cố Formosa đã tạo ra một sự hủy hoại môi trường ở mức độ khủng khiếp. Những kết luận có tính chính thống về phân tích độc tố nước biển chưa được chính thức công bố trung thực nhưng chỉ nhìn vào hậu quả toàn bộ dải bờ biển miền Trung cá tôm, hải sản chết hàng loạt trắng bãi biển, chúng ta cũng có thể kết luận được nồng độ và tính chất những chất độc mà công ty Formosa thải ra. Gần đây dải nước biển màu đỏ xuất hiện kéo dài các tỉnh miền Trung cũng chứng tỏ lượng độc tố xả ra là vô cùng lớn. Môi trường nước biển có khả năng hòa tan các tạp chất rất lớn, thậm chí độc chất nhưng cuối cùng cũng tác động được vào hệ sinh thái làm cá tôm chết hàng loạt như vậy chứng tỏ lượng độc tố mạnh và vô cùng lớn đã được xả ra biển.

Giáo phận Vinh kêu gọi ký tên thỉnh nguyện thư về việc giải quyết thảm họa Formosa

Nguyên Nguyễn

clip_image002

Giáo phận Vinh vừa đưa ra một bản thỉnh nguyện thư trên mạng, kêu gọi người dân ký tên, với yêu cầu 75,000 chữ ký, để gửi tới Chính phủ Đài Loan, các tổ chức nhân quyền quốc tế, nhằm tạo áp lực yêu cầu Formosa Hà Tĩnh giải quyết thảm hoạ môi trường, đền bù thiệt hại cho bà con ngư dân miền Trung.

Nhất thể hóa hay chuyển hóa thể chế

Bùi Quang Vơm

clip_image002

Có thể nói, gần đây, Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) bắt đầu tính đến chuyện tự chuyển hóa để tự biến mình thành một thể chế hợp thức với các lọai hình thể chế chính trị phổ biến đang tồn tại trên thế giới. Điều này, mặc dù không phải là một phát kiến mới mà đã là chuyện được đặt ra từ rất lâu trong nội bộ Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản. Nhưng trước đó, việc đồng nhất hóa thể chế với hệ thống chính trị toàn cầu chưa phải là áp lực thúc ép khách quan, mà nó ẩn chứa những mục đích khác.

Người thành phố và voọc rừng già

VietTuSaiGon’s blog

Trường Sơn trơ trọi, không còn một bóng cây, thay vào đó là những nông trường trá hình của các tập đoàn, công ty, thủy điện… Bây giờ, nhắc về Trường Sơn, người ta không thể mô tả “Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây, bên nắng đốt bên mưa bay” để chỉ bên Lào nắng đốt bên Việt Nam mưa trút nước như trước được nữa. Bởi bên Việt Nam bây giờ nắng đốt còn khiếp hơn bên Lào.

Cả một duyên hải dài 3260 kilomet Việt Nam bây giờ cũng trơ trọi, khô khốc, sinh vật biển ngày càng thiếu vắng, biển hết nhiễm độc chỗ này thì gây ngập mặn hoặc hạn mặn ở chỗ khác. Mũi nhọn kinh tế Ngư nghiệp Việt nam trở thành cái dùi cui đầu cũng như đuôi, dù có cố mài cỡ nào cũng không thể nhọn ra được.

Bauxite Tây Nguyên, các mỏ khoáng sản Việt Nam bị vắt cạn kiệt và hậu quả của nó là để lại một khối ô nhiễm khổng lồ, để lại một mối đe dọa khủng khiếp trên đầu nhân dân. Và đặc biệt, hầu hết các ngành khai thác khoáng sản của Việt Nam đều báo lỗ, đều phải nhờ đến Chính phủ bù lỗ. Và tiền ở đâu ra để Chính phủ bù lỗ cho các tập đoàn khoáng sản này? Đó là tiền ngân sách từ thuế của nhân dân hoặc tiền vay nợ nước ngoài. Cả hai khoản tiền này dân đều phải trả bằng cách đóng thuế qua nhiều hình thức, trong đó, xăng dầu tăng giá, vật giá leo thang cũng là một lối đi riêng của thuế.

Về chuyện cấm một số bài hát

FB Chukim Nat

Gần đây, Cục Nghệ thuật biểu diễn (Bộ VH-TT&DL) đã tạm dừng lưu hành 5 ca khúc trước năm 75, bao gồm “Cánh thiệp đầu xuân” (Lê Dinh - Minh Kỳ), “Rừng xưa” (Lam Phương), “Chuyện buồn ngày xuân” (Lam Phương), “Đừng gọi anh bằng chú” (Diên An), “Con đường xưa em đi” (Châu Kỳ - Hồ Đình Phương).

Dân tình phản đối rầm rầm. Bao nhiêu năm qua những bài hát này được lưu hành, người ta hát mãi, người ta nghe mãi, có làm sao đâu mà bây giờ tự nhiên lại cấm. Mấy ông nghệ sĩ xã hội chủ nghĩa lên báo phân tích lý do, nói nghe thối um lên, nào là ca từ không đúng, tên tác giả không rõ ràng, cần xác minh lại. Rồi thì đặt ra hàng loạt câu hỏi, kiểu như con đường ấy là con đường nào, chiến trường anh bước đi là chiến trường nào.

Cười cái hậc, đmẹ chửi một câu cho bõ ghét. Quen cái thói ăn nói vung vít mà không làm sao mãi rồi nên cứ nghĩ nói gì thì dân cũng phải chịu.

Thế là người dân chửi um lên, và đổ xô đi nghe mấy bài hát bị cấm. Đặc biệt là bài Con đường xưa em đi, bài hát gắn liền với kí ức thập niên 80, 90 của nhiều thế hệ. Người ta nghe trên mạng, hát cho nhau nghe, quay clip post đầy trên mạng, và chế ra đủ các loại dị bản để giễu nhại mấy ông quan văn hoá dưới lá cờ chế độ. Lác đác ý kiến của một vài ca sĩ, nhạc công.

26/03/2017

Diễn từ

(Đọc trong buổi lễ trao giải thưởng Phan Châu Trinh “Vì sự nghiệp văn hóa và giáo dục” năm 2017)

Cao Huy Thuần

Kính thưa Bà Chủ tịch và Hội đồng Giải thưởng Văn hóa Phan Châu Trinh,

Kính thưa Quý Vị,

Thưa bạn bè, anh chị thân mến,

Tôi rất vinh dự được Quỹ Văn Hóa Phan Châu Trinh trao giải thưởng “Vì sự nghiệp văn hóa và giáo dục” năm 2017. Đây là một bất ngờ đối với tôi, vì vinh dự này quá lớn đối với việc làm quá nhỏ của tôi. Tôi lại là người ở xa, luôn luôn có mặc cảm vui buồn không được trực tiếp cùng chia, ấm lạnh không được trực tiếp cùng cảm với bạn bè anh em trong nước: thiếu sự sống trực tiếp ấy, hai chữ “sự nghiệp” không khỏi làm tôi áy náy. Tôi đành nghĩ: khi trao giải thưởng này cho người ở xa, các anh chị trong Hội đồng muốn nói rằng văn hóa là văn hóa, văn hóa Việt Nam là văn hóa Việt Nam, không có văn hóa Việt kiều, cũng như không có quốc tịch Việt kiều.

Có lẽ câu nói vừa rồi của tôi là một cân nói đùa để che giấu cảm động. Nhưng quả thực, đó là một câu nói tâm tình, bởi vì có khi người ở xa cảm thấy mình là Việt Nam hơn lúc ở gần. Ở gần thì ai cũng giống ai. Ở xa thì thường xuyên thấy mình khác với xung quanh. Chính cái khác đó tạo ra cái mà ta gọi là bản sắc, bản sắc văn hóa, bản sắc dân tộc. Người ở xa không phải chỉ tha thiết với bản sắc như một khái niệm trừu tượng. Người ở xa thấy mình ăn, mặc, thương, ghét, nói, cười với cái bản sắc ấy cụ thể như cái bóng đi theo cái hình.